Top 10 nơi lạnh nhất thế giới là ở đâu?

top 10 noi lanh nhat the gioi la o dau

Bạn đã bao giờ thử tưởng tượng… lạnh đến mức nào thì cơ thể con người bắt đầu “đầu hàng”?

Không phải kiểu 10°C ở Hà Nội khiến bạn co ro kéo áo khoác sát người.
Cũng không phải cái lạnh se sắt của Đà Lạt buổi sáng sớm.

Mà là cái lạnh mà chỉ cần hít một hơi… phổi có thể bị tổn thương. Nơi mà da trần tiếp xúc vài giây là đủ để bỏng lạnh. Và thiết bị điện tử cũng có thể “chết cóng” như con người.

Nghe hơi giống khoa học viễn tưởng — nhưng đó lại là những địa điểm hoàn toàn có thật trên Trái Đất.

Trong bài viết này, mình sẽ đưa bạn đi qua top 10 nơi lạnh nhất thế giới — từ những nơi con người vẫn còn cố gắng sinh sống… cho đến những vùng lạnh đến mức gần như không thuộc về bất kỳ sự sống nào.

Và càng đi xuống cuối danh sách, bạn sẽ càng nhận ra một điều khá đáng sợ: “lạnh” không chỉ là cảm giác — mà là một giới hạn sinh tồn thực sự.

Top 10 nơi lạnh nhất Trái Đất — sắp xếp từ lạnh “vừa vừa” đến “không thể tưởng tượng”

#10 — Denali, Alaska, Mỹ

Denali (trước đây gọi là Mount McKinley) là ngọn núi cao nhất Bắc Mỹ, nằm trong bang Alaska của Hoa Kỳ, thuộc khu vực Công viên quốc gia Denali.

Vài nét nổi bật:

  • Độ cao ấn tượng: Denali cao khoảng 6.190 m, là đỉnh cao nhất lục địa Bắc Mỹ.
  • Nhiệt độ cực thấp: Trên đỉnh, nhiệt độ có thể xuống tới khoảng -73°C, thuộc hàng lạnh nhất từng ghi nhận trên Trái Đất (ở khu vực núi cao).
  • Gió và thời tiết khắc nghiệt: Gió mạnh kết hợp nhiệt độ thấp tạo ra hiệu ứng “lạnh thấu xương”, khiến điều kiện leo núi cực kỳ nguy hiểm.
  • Ảnh hưởng độ cao và vĩ độ: Denali nằm gần vùng cực, nên không khí loãng và lạnh hơn so với nhiều ngọn núi cao khác cùng độ cao ở vĩ độ thấp.

Dù không phải nơi có người sinh sống lâu dài, Denali vẫn nổi tiếng trong giới leo núi như một trong những thử thách khắc nghiệt nhất thế giới—nơi cái lạnh, gió và độ cao cùng lúc đẩy con người tới giới hạn chịu đựng.

Núi Denali phủ đầy tuyết dưới ánh sáng lạnh, đỉnh núi chìm trong gió mạnh và sương mù băng giá ở Alaska
Núi Denali phủ đầy tuyết dưới ánh sáng lạnh, đỉnh núi chìm trong gió mạnh và sương mù băng giá ở Alaska

#9 — Prospect Creek Camp, Alaska, Mỹ

Prospect Creek Camp là một khu trại công nhân tạm thời ở bang Alaska, thuộc Hoa Kỳ. Nơi này từng phục vụ việc xây dựng tuyến đường ống dầu xuyên Alaska vào thập niên 1970, và nổi tiếng vì ghi nhận mức nhiệt thấp nhất trong lịch sử nước Mỹ.

Vài nét đáng chú ý:

  • Kỷ lục quốc gia: Ngày 23/1/1971, Prospect Creek Camp ghi nhận -62,2°C, mức thấp nhất từng đo được tại Hoa Kỳ.
  • Điều kiện khắc nghiệt: Nằm sâu trong nội địa Alaska, khu vực này có khí hậu lục địa cực đoan, mùa đông kéo dài và rất ít ánh sáng mặt trời.
  • Khu trại tạm thời: Đây không phải là thị trấn lâu dài, mà chỉ là nơi ở của công nhân xây dựng, sau đó bị bỏ hoang khi dự án hoàn thành.
  • Hiện tượng lạnh cực hạn: Ở mức nhiệt này, nhiên liệu, kim loại và cả thiết bị cơ khí đều gặp khó khăn, con người phải dựa hoàn toàn vào đồ bảo hộ và hệ thống sưởi.

Prospect Creek Camp không phải là nơi sinh sống lâu dài như Yakutsk hay Oymyakon, nhưng lại giữ vị trí đặc biệt như “điểm lạnh nhất lịch sử” của Hoa Kỳ—một minh chứng cho sự khắc nghiệt của vùng nội địa Alaska.

Khu trại Prospect Creek Camp phủ tuyết dày giữa mùa đông Alaska, khung cảnh hoang vắng và nhiệt độ cực thấp
Khu trại Prospect Creek Camp phủ tuyết dày giữa mùa đông Alaska, khung cảnh hoang vắng và nhiệt độ cực thấp

#8 — Snag, Yukon, Canada

Snag là một khu định cư nhỏ (nay gần như bỏ hoang) thuộc lãnh thổ Yukon, phía tây bắc Canada. Dù ít người biết đến, Snag lại nổi tiếng vì từng ghi nhận mức nhiệt lạnh kỷ lục của Bắc Mỹ.

Vài nét đáng chú ý:

  • Kỷ lục nhiệt độ: Ngày 3/2/1947, Snag ghi nhận -63,0°C, được xem là mức thấp nhất từng đo được ở Bắc Mỹ.
  • Địa hình “giữ lạnh”: Nằm trong một thung lũng kín, không khí lạnh nặng bị giữ lại, khiến nhiệt độ tụt sâu vào mùa đông.
  • Hiện tượng kỳ lạ: Ở mức lạnh cực đoan này, người ta kể rằng hơi thở có thể phát ra tiếng “lách tách”, và âm thanh truyền đi rất xa trong không khí đặc và lạnh.
  • Khu định cư biến mất: Snag từng là trạm nhỏ phục vụ tuyến đường Alaska, nhưng sau này dần bị bỏ hoang do điều kiện sống quá khắc nghiệt.

So với những nơi như Oymyakon hay Verkhoyansk, Snag không còn là cộng đồng sinh sống lâu dài, nhưng lại giữ một vị trí đặc biệt trong lịch sử khí tượng—một “cột mốc lạnh” khó tin của con người trên lục địa Bắc Mỹ.

Thung lũng Snag tại Yukon phủ tuyết trắng, không khí tĩnh lặng và lạnh sâu trong mùa đông Bắc Mỹ
Thung lũng Snag tại Yukon phủ tuyết trắng, không khí tĩnh lặng và lạnh sâu trong mùa đông Bắc Mỹ

#7 — Yakutsk, Nga

Yakutsk là thủ phủ của Cộng hòa Sakha (Yakutia), nằm sâu trong vùng Siberia của Nga. Đây được xem là thành phố lạnh nhất trên Trái Đất có dân số lớn (hơn 300.000 người).

Vài nét nổi bật:

  • Mùa đông cực lạnh: Nhiệt độ thường xuyên xuống dưới -40°C, có lúc chạm ngưỡng -50°C.
  • Đất đóng băng vĩnh cửu: Yakutsk được xây dựng trên lớp băng vĩnh cửu (permafrost), nên nhà cửa phải dựng trên cọc để tránh nhiệt làm tan băng gây sụt lún.
  • Đời sống đô thị giữa băng giá: Dù lạnh khắc nghiệt, đây vẫn là một thành phố đầy đủ tiện nghi với trường học, nhà hát, trung tâm thương mại.
  • Mùa hè tương phản: Trái ngược mùa đông, mùa hè có thể ấm lên tới 25–30°C, tạo nên sự thay đổi rất rõ rệt.

Yakutsk không chỉ là “thành phố lạnh”, mà còn là trung tâm văn hóa – kinh tế của vùng Yakutia, nơi con người duy trì một đời sống đô thị hoàn chỉnh giữa điều kiện thiên nhiên cực đoan.

Thành phố Yakutsk chìm trong băng giá mùa đông, xe cộ và nhà cửa phủ tuyết dày dưới nhiệt độ âm sâu
Thành phố Yakutsk chìm trong băng giá mùa đông, xe cộ và nhà cửa phủ tuyết dày dưới nhiệt độ âm sâu

#6 — Verkhoyansk, Nga

Verkhoyansk là một thị trấn nhỏ thuộc vùng Cộng hòa Sakha (Yakutia), ở đông bắc Nga. Nơi đây thường được nhắc đến cùng với Oymyakon như một trong những điểm lạnh nhất trên Trái Đất có người sinh sống.

Vài nét đáng chú ý:

  • Nhiệt độ khắc nghiệt: Verkhoyansk từng ghi nhận khoảng -67,8°C, gần tương đương mức kỷ lục của Oymyakon.
  • Biên độ nhiệt “khủng”: Đây là một trong những nơi có chênh lệch nhiệt độ lớn nhất thế giới – mùa đông cực lạnh, nhưng mùa hè có thể lên tới hơn 30°C.
  • Địa hình “bẫy lạnh”: Thị trấn nằm trong một thung lũng kín, khiến không khí lạnh bị giữ lại, càng làm nhiệt độ giảm sâu.
  • Cuộc sống thích nghi: Người dân chủ yếu sống bằng chăn nuôi, săn bắt và đánh cá; mọi sinh hoạt đều phải xoay quanh cái lạnh kéo dài.

Dù điều kiện khắc nghiệt, Verkhoyansk vẫn tồn tại như một cộng đồng ổn định—một minh chứng khác cho khả năng chịu đựng và thích nghi đáng nể của con người giữa vùng băng giá Siberia.

Thành phố Yakutsk chìm trong băng giá mùa đông, xe cộ và nhà cửa phủ tuyết dày dưới nhiệt độ âm sâu
Thành phố Yakutsk chìm trong băng giá mùa đông, xe cộ và nhà cửa phủ tuyết dày dưới nhiệt độ âm sâu

#5 — Oymyakon, Nga — −71,2°C

Oymyakon là một ngôi làng nhỏ nằm ở vùng Cộng hòa Sakha (Yakutia), phía đông bắc Siberia. Dân số chỉ vài trăm người, nhưng nơi đây nổi tiếng toàn cầu vì khí hậu khắc nghiệt đến mức cực đoan.

Điểm khiến Oymyakon “đi vào huyền thoại” là nhiệt độ mùa đông có thể xuống dưới -50°C, và từng ghi nhận khoảng -67,7°C, một trong những mức thấp nhất từng đo được ở khu vực có người sinh sống thường xuyên. Vào mùa đông, mặt trời chỉ ló lên vài giờ mỗi ngày; còn mùa hè thì lại có những ngày dài gần như không tối hẳn.

Cuộc sống ở đây buộc con người phải thích nghi đặc biệt: xe cộ hiếm khi tắt máy để tránh đông cứng, thực phẩm chủ yếu là thịt và cá (vì trồng trọt rất khó), còn việc ra ngoài luôn cần nhiều lớp quần áo dày cộm. Dù vậy, người dân Oymyakon vẫn duy trì nhịp sống bình thường—trẻ em đi học, chợ vẫn họp, và cộng đồng gắn kết chặt chẽ để cùng vượt qua cái lạnh khắc nghiệt.

Ngôi làng Oymyakon với bảng nhiệt độ âm sâu, khói trắng từ hơi thở trong không khí lạnh cực độ
Ngôi làng Oymyakon với bảng nhiệt độ âm sâu, khói trắng từ hơi thở trong không khí lạnh cực độ

#4 — Trạm Amundsen–Scott, Nam Cực

Trạm Amundsen–Scott là một trạm nghiên cứu khoa học của Hoa Kỳ, đặt đúng tại Cực Nam địa lý ở lục địa Nam Cực. Đây là một trong những nơi biệt lập và khắc nghiệt nhất mà con người từng sinh sống lâu dài.

Trạm được đặt theo tên hai nhà thám hiểm huyền thoại Roald Amundsen và Robert Falcon Scott, những người đầu tiên chinh phục Cực Nam vào đầu thế kỷ 20.

Vài nét nổi bật:

  • Khí hậu cực đoan: Nhiệt độ mùa đông có thể xuống dưới -70°C, kèm gió mạnh và không khí cực kỳ khô.
  • Ngày và đêm kéo dài: Mỗi năm chỉ có 1 lần mặt trời mọc và 1 lần lặn—tức là 6 tháng ngày liên tục và 6 tháng đêm liên tục.
  • Cô lập hoàn toàn: Vào mùa đông, trạm gần như bị “cắt đứt” với thế giới bên ngoài, không có chuyến bay tiếp tế.
  • Nghiên cứu khoa học: Đây là trung tâm nghiên cứu về khí quyển, băng hà, và đặc biệt là thiên văn học (do không khí rất trong và ít ô nhiễm).

Kiến trúc trạm hiện đại được nâng cao khỏi mặt băng để tránh bị tuyết vùi lấp theo thời gian, trông như một “con tàu vũ trụ” giữa biển trắng vô tận.

Nói ngắn gọn, nếu Oymyakon là nơi lạnh nhất có người ở trong điều kiện “bình thường”, thì Amundsen–Scott lại là biểu tượng của giới hạn cuối cùng—nơi con người phải dựa hoàn toàn vào khoa học và công nghệ để tồn tại.

Trạm nghiên cứu Amundsen Scott tại Cực Nam, công trình hiện đại giữa vùng băng trắng rộng lớn Nam Cực
Trạm nghiên cứu Amundsen Scott tại Cực Nam, công trình hiện đại giữa vùng băng trắng rộng lớn Nam Cực

#3 — Dome Argus (Dome A), Nam Cực

Dome Argus (thường gọi Dome A) là điểm cao nhất của chỏm băng trên lục địa Nam Cực. Đây được xem là một trong những nơi lạnh nhất trên Trái Đất, lạnh hơn cả khu vực Cực Nam nơi có trạm Amundsen–Scott.

Vài nét nổi bật:

  • Độ cao đặc biệt: Dome A cao khoảng 4.000+ mét so với mực nước biển, là “đỉnh” của tảng băng Nam Cực rộng lớn.
  • Nhiệt độ cực hạn: Các phép đo vệ tinh cho thấy nhiệt độ bề mặt có thể xuống tới khoảng -90°C đến -98°C, nằm trong số mức thấp nhất từng ghi nhận trên hành tinh.
  • Không khí cực kỳ khô và ổn định: Gió yếu, hơi nước gần như không có → điều kiện lý tưởng cho quan sát thiên văn.
  • Trạm nghiên cứu: Trạm Côn Lôn (Kunlun Station) của Trung Quốc được xây dựng tại đây để phục vụ nghiên cứu khí hậu, băng hà và vũ trụ.

Điều khiến Dome A đặc biệt là nó không phải nơi con người sinh sống thường xuyên, mà gần như hoàn toàn hoang vu—một cao nguyên băng khổng lồ, phẳng lặng, lạnh đến mức gần chạm giới hạn tự nhiên của Trái Đất.

Nếu so với những nơi bạn hỏi trước:

  • Oymyakon / Verkhoyansk: lạnh nhưng vẫn có người ở
  • Denali: lạnh do độ cao

Dome A: lạnh “tận cùng” do kết hợp cả độ cao + vị trí địa lý + bề mặt băng

Nói gọn lại, đây giống như “điểm tận cùng của cái lạnh” trên hành tinh.

Cao nguyên băng Dome Argus phẳng lặng tại Nam Cực, bề mặt tuyết trắng trải dài dưới bầu trời trong
Cao nguyên băng Dome Argus phẳng lặng tại Nam Cực, bề mặt tuyết trắng trải dài dưới bầu trời trong

#2 — Trạm Vostok, Nam Cực

Trạm Vostok là một trạm nghiên cứu của Nga, nằm sâu trong nội địa Nam Cực. Đây là một trong những nơi khắc nghiệt nhất mà con người từng sinh sống và làm việc lâu dài.

Vài nét nổi bật:

  • Kỷ lục lạnh toàn cầu (đo trực tiếp): Ngày 21/7/1983, Vostok ghi nhận -89,2°C, mức nhiệt thấp nhất từng đo trực tiếp trên Trái Đất.
  • Độ cao và vị trí: Trạm nằm ở độ cao khoảng 3.400–3.500 m trên cao nguyên băng, xa biển → không khí rất khô và lạnh.
  • Ngày đêm cực đoan: Giống các vùng cực khác, nơi đây có 6 tháng ngày – 6 tháng đêm, mùa đông hoàn toàn tối và cực lạnh.
  • Hồ dưới băng: Bên dưới trạm là Hồ Vostok, một hồ nước ngọt khổng lồ bị chôn vùi dưới lớp băng dày hàng km, được giới khoa học đặc biệt quan tâm.
  • Cô lập khắc nghiệt: Mùa đông gần như không thể tiếp tế; con người sống phụ thuộc hoàn toàn vào hệ thống kỹ thuật và dự trữ.

So với Dome A:

  • Dome A có thể lạnh hơn nếu đo bằng vệ tinh
  • Vostok là nơi có kỷ lục lạnh “chính thức đo tại trạm”

Tóm lại, nếu nói về “cái lạnh có con người trực tiếp đo và chịu đựng”, thì Vostok chính là một trong những điểm cực hạn rõ ràng nhất trên hành tinh.

Trạm Vostok cô lập giữa nội địa Nam Cực, xung quanh là băng tuyết và điều kiện thời tiết khắc nghiệt
Trạm Vostok cô lập giữa nội địa Nam Cực, xung quanh là băng tuyết và điều kiện thời tiết khắc nghiệt

#1 — Cao nguyên Đông Nam Cực — −93,2°C (và có thể còn lạnh hơn)

Không có tên thị trấn. Không có trạm nghiên cứu. Không có con người.

Chỉ có một dải đất trên sườn núi giữa Dome Argus và Dome Fuji — một góc khuất của Nam Cực mà chưa người nào đặt chân đến — và các vệ tinh NASA nhìn xuống từ trên cao.

Ngày 10/8/2010, vệ tinh MODIS trên tàu vũ trụ Aqua của NASA ghi nhận nhiệt độ bề mặt băng tại đây là −93,2°C. Kết quả được các nhà khoa học tại Trung tâm Dữ liệu Tuyết Băng Quốc gia Mỹ (NSIDC) xác nhận sau khi phân tích 32 năm dữ liệu vệ tinh.

Đây là nhiệt độ thấp nhất từng ghi nhận trên bề mặt Trái Đất — dù chưa được công nhận chính thức vì đo từ vệ tinh thay vì nhiệt kế mặt đất.

Wow fact: −93,2°C lạnh hơn nhiệt độ trung bình bề mặt Sao Hỏa. Lạnh hơn nhiệt độ ở vùng cực của Sao Hỏa vào ban đêm mùa đông. Nếu bạn đứng ở đó không có đồ bảo hộ, phổi sẽ tổn thương ngay lần hít thở đầu tiên — không khí lạnh đến mức làm đông cứng mô phổi. Da sẽ bị bỏng lạnh trong chưa đầy 5 giây. Mắt có thể bị tổn thương vĩnh viễn trong vài giây tiếp xúc.

Không có loại vải, găng tay, hay áo bảo hộ thông thường nào được thiết kế cho nhiệt độ đó. Bộ đồ vũ trụ dùng trong không gian có thể chịu được, nhưng ngay cả thiết bị đo tại chỗ cũng cực kỳ khó hoạt động ở nhiệt độ đó — đó là một phần lý do dữ liệu chỉ đến từ vệ tinh.

Vùng cao nguyên Đông Nam Cực lạnh nhất Trái Đất, bề mặt băng trắng hoang vu không dấu vết sự sống
Vùng cao nguyên Đông Nam Cực lạnh nhất Trái Đất, bề mặt băng trắng hoang vu không dấu vết sự sống

Tại sao Nam Cực lạnh hơn Bắc Cực?

Đây là câu hỏi nhiều người thắc mắc — cả hai đều ở cực Trái Đất, sao Nam Cực lại lạnh hơn hẳn?

Ba lý do chính:

Địa hình: Bắc Cực là đại dương bị băng bao phủ. Nam Cực là lục địa khổng lồ bao quanh bởi đại dương. Nước biển dù lạnh vẫn giữ nhiệt và điều hòa nhiệt độ — khiến Bắc Cực ấm hơn tương đối. Nam Cực là đất liền, mất nhiệt nhanh hơn nhiều.

Độ cao: Nội lục Nam Cực nằm ở độ cao trung bình 2.300m — cao nhất trong các lục địa. Cứ lên cao 1.000m, nhiệt độ giảm khoảng 6,5°C. Bắc Cực thực chất nằm ngang mực nước biển (là đại dương).

Phản xạ ánh nắng: Bề mặt băng trắng của Nam Cực phản xạ khoảng 90% ánh sáng mặt trời — gọi là albedo cao. Ánh nắng chiếu xuống nhưng gần như không hấp thụ được, nên nhiệt độ không tăng.

Ba yếu tố này cộng lại khiến Nam Cực lạnh hơn Bắc Cực trung bình khoảng 10–20°C.

Con người có thể sống sót ở những nhiệt độ đó không?

Ở 0°C, người không mặc ấm bắt đầu cảm lạnh. Ở −10°C, da trần bắt đầu cảm giác đau rát. Ở −30°C, da không được che không khí có thể bị bỏng lạnh sau khoảng 30 phút. Ở −50°C, bỏng lạnh xảy ra trong 2–5 phút. Ở −70°C, chỉ cần vài giây tiếp xúc là da và mô bắt đầu tổn thương.

Còn −89°C hay −93°C? Không có thước đo chính xác nào về “bao lâu” nữa — vì chưa ai thực sự ở đó mà không có thiết bị bảo hộ toàn thân. Không khí lạnh đến mức làm tổn thương phổi ngay lần hít thở đầu tiên.

Những người làm việc ở Trạm Vostok hay Nam Cực mặc bộ đồ nhiều lớp được thiết kế đặc biệt, che kín toàn thân kể cả mặt. Ngay cả vậy, họ chỉ ra ngoài trong thời gian ngắn và luôn theo nhóm.

Dễ liên tưởng hơn: bạn biết cảm giác mở ngăn đá tủ lạnh không? Ngăn đá thông thường khoảng −18°C. Những nơi trong danh sách này lạnh gấp 3 đến 5 lần con số đó. Không phải “lạnh hơn một chút” — là lạnh ở một thế giới khác hoàn toàn.

Nơi lạnh nhất thế giới hiện tại nhiệt độ bao nhiêu độ?

Kỷ lục chính thức được WMO công nhận là −89,2°C tại Trạm Vostok, Nam Cực, đo ngày 21/7/1983. Nếu tính cả đo bằng vệ tinh, con số thấp nhất là −93,2°C tại Cao nguyên Đông Nam Cực năm 2010 — và một số nghiên cứu suy đoán nhiệt độ tại các hõm địa hình nhỏ có thể còn xuống tới −98°C trong điều kiện đặc biệt.

Tại sao Oymyakon lạnh như vậy mà vẫn có người ở?

Con người có khả năng thích nghi đáng kinh ngạc. Người dân Oymyakon đã sống ở đây nhiều thế hệ, xây nhà cách nhiệt tốt, nuôi ngựa và bò địa phương thích nghi với lạnh, ăn nhiều thịt và mỡ động vật để giữ năng lượng. Hạ tầng cũng được thiết kế riêng: đường ống nước chôn sâu và gia nhiệt, nhà ở có buồng khí cách nhiệt ở lối vào. Quan trọng nhất là họ quen — biết những gì không được làm khi ra ngoài trời lạnh.

Siberia có lạnh hơn Nam Cực không?

Các làng Siberia như Oymyakon và Verkhoyansk lạnh hơn nhiều vùng ven biển Nam Cực. Nhưng so với nội lục Nam Cực (Vostok, Dome Argus), Siberia ấm hơn đáng kể. Kỷ lục Siberia dừng ở khoảng −71°C, trong khi Nam Cực đạt −89°C (chính thức) và −93°C (vệ tinh).

Con người có thể tồn tại ở −89°C không?

Với trang bị bảo hộ chuyên dụng — có thể, trong thời gian ngắn. Các nhà khoa học tại Trạm Vostok ra ngoài trong mùa đông nhưng mặc đồ bảo hộ nhiều lớp và thời gian tiếp xúc rất hạn chế. Không có trang bị bảo hộ — da và mô sẽ bị tổn thương vĩnh viễn trong vài giây, tử vong trong vài phút.

We will be happy to hear your thoughts

      Leave a reply


      vivuplanet.com
      Logo